Vì sao sau khi mưa lại xuất hiện cầu vồng?


Đã bao giờ các bạn tự hỏi là tại sao sau khi mưa lại xuất hiện cầu vồng chưa?...Với tôi câu hỏi đó xuất hiện quá nhiều lần trong cuộc sống hàng ngày.Cứ mỗi khi trời mưa xong tôi lại ngước lên trời và hy vọng cầu vỗng sẽ xuất hiện.

Phải đi qua những ngày mưa mới đi đến được những ngày nắng, nhưng có vẻ tôi chỉ muốn chọn 1 con đường tắt, đó là đi thẳng đến những ngày tươi sáng. Một người sống yên bình, không bon chen,xo đẩy như tôi không thích những nốt lặng của cuộc đời hay những nỗi buồn mà mình phải chịu đựng.

Tôi là 1 đứa con gái 25 tuổi, cũng giống như các bạn nữ cùng trang lứa khác, tâm hồn tôi lãng mạn, hay thả mình chìm vào trong những giấc mơ và rồi đôi lúc cũng chẳng buồn đứng dậy. Bởi tôi luôn hy vọng những tưởng tượng của tôi rồi sẽ có ngày trở thành hiện thực.

Qua những cơn mưa sẽ có những dải màu vắt qua nhau trên nền trời xanh thẳm, mê hoặc và lung linh, giống hệt như tâm hồn trong trẻo của 1 đứa con gái đang ở trong tuổi 18.Bạn biết những dài màu vắt đó là gì không? Vâng đó chính là cầu vồng đấy!
                               
Vậy cầu vông được xuất hiện như thế nào?
Cầu vồng xuất hiện là do ánh sáng mặt trời được hàng trăm,hàng vạn hạt nước phản xạ tạo ra.mỗi hạt nước đều giống như một chiếc kính phức tạp,phân giải ánh sáng Mặt trời thành những chùm tia sáng màu sắc khác nhau, mà những màu sắc này luôn luôn xuất hiện theo thứ tự giống nhau đó là:đỏ,cam,vàng,lục,lam,chàm,tím do vậy mà tại sao cầu vồng lại có 7 màu.

Tôi yêu cầu vồng và cũng sẽ chẳng có gì bất ngờ nếu những vật dụng hàng ngày của tôi liên quan đến cầu vồng.Bản thân tôi vốn dĩ không thích những cơn mưa bồn bã và lạnh lẽo, nó mang đến cho tôi cảm giác cô đơn, Nếu mỗi hạt mưa như 1 nốt nhạc thì mỗi cơn mưa sẽ là mỗi bản nhạc buồn với tôi. Nhưng tôi lại hy vọng sẽ có nhiều cơn mưa xuất hiện,bởi vì nếu không có mưa, cầu vồng làm sao xuất hiện.
 

Có một kí ức về mưa mà tôi không thể quên. Cũng chẳng biết có nên gọi đó là kí ức hay không nữa. Bởi kí ức thường là rất đẹp còn cái mà tôi gọi là kí ức thì đúng là một câu chuyện rất buồn. Tôi không muốn nhớ tới nhưng mỗi lần mưa những giây phút đó lại hiện về làm nước mắt tôi như trực rơi, mọi thứ cứ như mới xảy ra từ ngày hôm qua vậy.
Mưa mang người tôi yêu thương nhất đi và tôi đã không thể níu giữ người đó ở bên cạnh mình. Chúng tôi yêu nhau vào một ngày mưa, chia tay cũng vào một ngày mưa. Cứ như là đinh mệnh vậy, đưa chúng tôi đến với nhau rồi lại đẩy chúng tôi ra xa, mỗi người một cực của Trái đất, khoảng cách là một thứ vô hình mà tôi không thể nhìn thấy.Mưa mang mối tình đầu của tôi đi xa xa mãi.

Cuộc sống cũng giống như mưa và cầu vồng vậy. Nếu thiếu 1 trong 2 thì cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nữa, vậy nên chúng luôn song song cùng tồn tại. Nỗi buồn cũng chỉ như một chút hương vị của hạnh phúc mà thôi. Để đến được những gì mà người ta mong muốn phải trải qua ít nhất một nỗi buồn, nó làm ta trưởng thành hơn. những cơn mưa đi qua cuộc đời để có một ngày nắng ấm. Sẽ nghe những bản nhạc buồn để thấu hiểu được những cảm xúc xuất phát từ con tim.

Và tôi, trong giờ phút này, đang dần yêu những cơn mưa hơn vì tôi biết sau mưa cầu vồng sẽ xuất hiện, còn bạn thì sao? Bạn yêu mưa? Và cũng yêu cả cầu vồng nữa chứ?


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.