Rodgers đã “gục”, tiếp theo là Mourinho
Mọi chuyện đã chấm dứt cho Brendan Rodgers ở Liverpool, nhưng dù thế nào đi nữa, nhìn lại nhiệm kỳ của ông ta vẫn có thể nói đó là một câu chuyện hấp dẫn. Rodgers có thể không thắng nhiều, nhưng thứ bóng đá của Rodgers không nhàm chán.
Số phận của Rodgers có thể đã khác, bởi ông suýt đưa Liverpool vô địch Ngoại hạng với một đội hình ghi có 50 bàn thắng. Rodgers cởi mở và dám dùng chiến thuật đôi công thay vì chơi thực dụng. Sự tin tưởng có phần thái quá vào một thứ bóng đá giàu phong cách đã khiến Rodgers thất bại, nhưng dẫu sao ông vẫn mang tới cho Liverpool một chút đẹp mắt trong lối chơi mà người ta đã ít thấy kể từ tận những năm của nhóm “Spice Boys”, khi Robbie Fowler và Steve McManaman vẫn còn đang tung hoành ở Premier League.

Brendan Rodgers cuối cùng cũng phải ra đi
Trong khi Rodgers đã thua vì quá tin vào một lối chơi phong cách để giành chiến thắng, Chelsea của Jose Mourinho vốn chẳng bao giờ đẹp hay thậm chí họ tự hào vì có thể giành những chiến thắng “xấu xí”, tiêu biểu như trận thắng Arsenal cách đây không lâu. Nhưng giờ Chelsea có đá đẹp hay đá xấu thì bộ mặt bạc nhược của họ cũng đã được phơi ra rõ ràng sau trận thua Southampton 1-3.
Giờ Chelsea ngụp lặn tận vị trí thứ 16 với 8 điểm sau 8 trận, gần như sớm nói lời tạm biệt với chức vô địch. Mourinho đổ tội cho cầu thủ và trọng tài, nhưng ai là người gây lục đục nội bộ khiến Eva Carneiro bỏ đội? Ai là người nghĩ Falcao & Remy đủ “trình” dự bị cho Diego Costa?
Nếu Rodgers bị Liverpool sa thải chỉ vì cố giữ cái triết lý đá bóng ngắn đẹp mắt, thế thì Chelsea sẽ làm gì với Jose Mourinho đây?
Bóng đá đẹp của City & Arsenal
Từ chỗ quái nào mà Arsene Wenger lại lôi ra những cầu thủ đá trận thắng MU 3-0? Có cảm tưởng như thể các cầu thủ ra sân ở Emirates trong trận đấu đêm Chủ nhật không phải là những kẻ thua cuộc phờ phạc hồi giữa tuần trước Olympiakos. Và càng không ai nghĩ được rằng Arsenal lại “thủ tiêu” MU trong vòng chỉ 20 phút.
Những bước chạy, tốc độ và sự tinh quái của Alexis Sanchez, Mesut Ozil cũng như các cầu thủ Arsenal khác là một hình ảnh hết sức khác biệt so với thường lệ. Họ đá một cách tràn trề năng lượng và sử dụng tốc độ ở mức gần như tối đa để làm rung chuyển hàng thủ MU mỗi lần lên bóng. Vì đây là Arsenal, chúng ta lại phải có một thái độ hoài nghi, bởi đội bóng này đã lên đỉnh phong độ rồi trượt xuống chân núi rất nhanh. Nhưng triển vọng của một chức vô địch rõ ràng nằm trong tay thầy trò Wenger, bây giờ chỉ còn chờ xem họ có thể hiện bộ mặt ấy ổn định hay không thôi.

Một mình Aguero "hủy diệt" Newcastle
Nhưng không chỉ có mỗi Arsenal đá đẹp mắt trong tuần qua. Arsenal cần 20 phút để hủy hoại MU thì Sergio Aguero cùng De Bruyne cũng chỉ cần chừng đó thời gian để xóa bỏ cách biệt 1 bàn của Newcastle, trong đó có một màn trình diễn 5 bàn của “El Kun” đi kèm 1 bàn & 2 kiến tạo từ De Bruyne.
Hiếm có một trận đấu nào mà có những 2 cầu thủ có những màn trình diễn điểm 10 như vậy. Khi Manuel Pellegrini rút ra Aguero phút 66, có cảm giác như đó là một cử chỉ thương hại vì gần như một mình anh đè bẹp hàng phòng ngự của HLV Steve McLaren với đủ mọi động tác và cách thức dứt điểm. Aguero như một đầu gấu trường học đáng sợ tới mức chỉ có đuổi ra ngoài mới khiến đám trẻ cùng lớp hết khóc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét